77

Vụ án ‘trộm tình, giết người’ và sự vô cảm của người tiến hành tố tụng

Ông Chấn khóc ngất khi trở về nhà sau 10 năm ở tù.

 

Bỗng dưng dính án “Trộm tình, giết người”

Theo hồ sơ, vụ việc xảy ra khoảng 19 giờ 30 ngày 15/8/2003, tại nhà của chị Nguyễn Thị Hoan, gần quán nhà ông Chấn - bà Chiến tại thôn Me, xã Nghĩa Trung, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang. Một số nhân chứng khai thấy trong nhà chị Hoan diễn ra sự vật lộn, xô xát giữa một người đàn ông và một người phụ nữ. Đến khoảng 22 giờ đêm, bà Hoàng Thị Hội (mẹ chị Hoan) phát hiện ra chị Hoan đã tắt thở, khắp nhà đầy vết máu, hung thủ đã biến mất tự bao giờ...

Qúa trình điều tra, cơ quan điều tra đã dựa vào lời khai của một số nhân chứng rằng trong thời gian từ 19giờ đến 19giờ 20 phút cùng ngày nhìn thấy ông Chấn qua nhà chị Hoan rồi tới nhà chị Viễn gần đó xin nước. Đặt ông Chấn vào đối tượng nghi vấn, cơ quan điều tra đã điều tra theo hướng ông Chấn là thủ phạm vụ giết chị Hoan…

  Bằng chứng ngoại phạm bị bỏ qua

Hồ sơ phản ánh về việc các cơ quan tố tụng tỉnh Bắc Giang kết tội bị cáo Nguyễn Thanh Chấn có khá nhiều mâu thuẫn. 

Tại phiên tòa sơ thẩm ông Chấn không nhận tội cho rằng mình không gây ra cái chết cho chị Hoan. Ông Chấn khai hôm xảy ra vụ án, anh có đi lấy nước cho vợ vào khoảng 19 giờ.

Từ lời khai này, toà cho rằng chậm nhất là 19 giờ 15 bị cáo Chấn đã phải về tới nhà nhưng theo chị Viển nhân chứng khai thì khoảng 19 giờ 30 anh Chấn đến xin và múc nước ở nhà chị Viển, gần nhà chị Hoan.

Vậy khoảng thời gian hơn 20 phút (từ 19 giờ 05 đến 19 giờ 25) Chấn đi đâu, làm gì, với ai? Toà án cho rằng điều này Chấn không chứng minh được. Mà chính thời điểm đó chị Hoan bị giết.

Đáng lưu ý, toà căn cứ vào lời khai của nhân chứng là chị Viển rằng Chấn múc nước ở nhà chị lúc 19 giờ 30 để buộc tội Chấn nhưng lại bỏ qua những nhân chứng khác. Cụ thể, chồng chị Viển khẳng định Chấn đến múc nước là 20 giờ kém.
Cũng tại Toà, chính chị Viển lại khai đồng hồ nhà chị hôm đó hết pin. Trong khi đó, bà Phạm Thị Nhâm - 60 tuổi ở thôn Me có giấy xác nhận “19 giờ 20 tối hôm đó tôi ra quán nhà ông Chấn để mua kẹo thì gặp anh Thực vào gọi điện và chính ông Chấn là người bấm máy cho anh Thực gọi, lúc đó có ông Quyền mua mắm cũng biết”.
Bảng kê điện tử tự động thanh toán tiền điện thoại của nhà ông Chấn cũng thể hiện cuộc gọi đi số 566075 của anh Thực ngày 15/8 gọi từ 19: 19’51 đến 19: 20’31. Vậy nếu thời gian chị Hoan bị giết là từ 19 giờ 05 đến 19 giờ 25 thì thời điểm này bị cáo Chấn đã ở tại quán bán hàng của nhà mình.

Hai sự việc trên đây thể hiện hai nội dung khác. Một là sự việc có tính chất tương đối đó là thời gian ông Chấn đi lấy nước thời gian mang tính ước lượng, khoảng 19giờ 30 phút – đây không thể là căn cứ chính xác để khẳng định ông Chấn có mặt tại nhà chị Hoan. Ngược lại theo bảng kê điện tử tự động thanh toán tiền điện thoại của nhà ông Chấn thì lúc 19 giờ 20 phút ngày 15/8 ông đang có mạt ở nhà (đây là thời gian chính xác nhất) thể hiện ngoại phạm của ông Chấn.

Đặc biệt, theo biên bản khám nghiệm hiện trường vụ án thì có rất nhiều dấu vết như: Nhiều dấu vết chân dưới sàn nhà, dấu tay có vết máu trên cửa và dấu vân tay trên chiếc gối đậy mặt chị Hoan, vân tay trên cánh cửa, thanh sắt cài cửa hậu, trên công tắc điện… Nhưng những vân tay, vết chân trên hiện trường với vân tay, vết chân của bị cáo lại không được đánh giá và kết luận một cách minh bạch – Chúng tôi nghi ngờ rằng không phải cơ quan điều tra không đối chiếu, không so sánh mà so sánh không khớp nên đã không dùng làm chứng cứ (để cũng cố chứng cứ buộc tội không thể không xem xét, đối chiếu vân tay thu được trên hiện trường với vân tay kẻ nghi vấn – điều rất sơ đảng đó ai cũng biết).

Tòa án sơ thẩm tuyên phạt bị cáo Chấn tù chung thân tội giết người. Bị cáo kháng cáo kêu oan.

Tại phiên toà phúc thẩm, sau khi luật sư nêu vấn đề này thì được toà cho biết: “So sánh và đối chứng với kết quả xác định dấu chân của Nguyễn Thanh Chấn thuộc diện nghi vấn, về kích thước cơ học của 2 dấu bàn chân bên phải và bên trái gần đúng kích thước những dấu vết để lại tại hiện trường vụ án”. Nhận định và đánh giá như trên để rồi buộc tội bị cáo thật không thuyết phục – gần đúng với đúng là hai khái niệm khác nhau hoàn toàn, thế nhưng lại căn cứ vào đó để kết luận thì sai lầm là không thể tránh khỏi.

Phiên tòa sơ thẩm và phúc thẩm đều xác định: Vì muốn quan hệ tình dục với chị Hoan nhưng không được chị đồng thuận, ông Chấn đã dùng chai bia đập vào đầu, dùng dao bấm đâm nhiều nhát vào chị Hoan. Sau đó, ông này cài chốt cửa nhà nạn nhân, tắt hết điện đóm rồi đi xin nước về tắm giặt bình thường. Ông Chấn bị kết tội giết người và chịu án chung thân. Đáng chú ý, tại các phiên xét xử sơ và phúc thẩm, ông Chấn liên tục kêu oan.

Song, lời kêu oan của một kẻ “trộm tình, giết người” đã không được các cấp toà xem xét thấu đáo.

Sai lầm của các cơ quan tiến hành tố tụng:

Tại văn bản kháng nghị tái thẩm vụ án, Viện trưởng viện KSNDTC xác định quá trình điều tra, truy tố, xét xử vụ án có khá nhiều sai sót, như dấu vết không được thu thập đầy đủ và giám định khoa học; các tài sản như nhẫn vàng, tiền của chị Hoan được nhân chứng cung cấp nhưng quá trình điều tra không làm rõ; các lời khai của nhân chứng chưa đủ cơ sở xác định hành vi của ông Chấn…

Tại sao Chấn lại nhận gạ tình không được rồi giết chị Hoan ? Khi giết đã dùng vỏ chai bia đập vào đầu ? Bị can khai sau khi gây án đã cài chốt cửa nhà nạn nhân? Thực tế khi khám nghiệm không phải như vậy. Nhà đâu có bị cài chốt cửa; Bị can khai có gạ tình và nhận tôi giết người, điều tra đã quá dẽ dãi tin lời khai không thật của bị can mà không đấu tranh, đối chiếu, thực nghiệm vội vàng kết luật ngay, trong khi có nhiều chứng cứ quan trọng bị bỏ qua như lời khai nhân chứng về nhẩn vàng, tiền của nạn nhân không điều tra – Có dấu hiệu ép, bức cung với bị can.

Từ những dấu hiệu sai sót nghiêm trọng tố tụng của 2 bản án, lời kêu oan của bị án và một số chứng khác, Viện KSNDTC đã tích cực vào cuộc và phối hợp với các cơ quan chức năng của Bộ Công an đã thu thập được lời khai của mẹ kế Lý Nguyễn Chung (cùng ở thôn Me, xã Nghĩa Trung) và ông Lý Văn Chúc (bố đẻ của Chung).

Họ đều khai, chính Chung là người giết chị Hoan, chứ không phải ông Nguyễn Thanh Chấn. Chị Lý Thị Nghiến (chị gái Chung) cũng khai Chung từng về Lạng Sơn nói chuyện gây án giết người ở Bắc Giang. Chị Hoàng Thị Xướng (vợ anh Lý Văn Phúc, anh cả của Chung) cũng xác nhận Phúc có đưa cho chị 2 nhẫn kim loại màu vàng; khi biết là nhẫn của nạn nhân chết ở Bắc Giang, chị Xướng đã trả lại cho Phúc. Cơ quan Điều tra đã kiên trì vận động gia đình đưa Lý Nguyễn Chung ra đầu thú. Đến ngày 25/10/2013, Chung đã ra đầu thú và khai nhận toàn bộ hành vi giết chị Hoan, cướp 2 chiếc nhẫn vàng vào tối 15/8/2003.

Nếu Lý Nguyễn Chung không ra đầu thú liệu ông Chấn có được minh oan? Tôi nghĩ rằng ông cứ việc kêu oan cho đến hết đời – Thật chua xót, đau đớn cho một đời người phải chịu oan sai bỡi sự tắc trách, chủ quan, chạy theo thành tích của một số người làm nhiệm vụ bảo vệ pháp luật.

Chúng ta cứ nói sai thì sửa, nhưng hậu quả không tính được bằng vật chất của việc làm sai đó thì sửa sao được. Tôi nghĩ các cấp ủy đảng, các vị lãnh đạo của các ngành công an, kiểm sát, tòa án tỉnh Bắc Giang và Tòa án Tối cao; Viện kiểm sát Tối cao cần nhìn thẳng vào sự thật sai phạm, chỉ đạo kiên quyết, kịp thời xử lý nghiêm minh những việc làm sai trái, dẫn tới hậu quả nặng nề cho ông Chấn.

                                                         Luật sư Văn Trường Chinh



 
Tắt Telex Vni
Mã xác nhận:
Trang 1/1
Trang:
 


Trang thông tin điện tử của nndd.vn