4

Vui buồn người già đi bước nữa

Hơn 70 tuổi, ông Lục đi bước nữa với cô bán rượu mới ngoài 30. Chưa kịp hưởng niềm vui tuổi xế chiều, ông lại nếm nỗi đau bị "cắm sừng". Cô vợ trẻ có thai trong khi ông đã mất khả năng làm bố từ lâu.

Người già đi bước nữa cũng có lắm chuyện buồn vui. Có người sướng, có người khổ, có những người ân hận đến khi nhắm mắt xuôi tay…


(ảnh mang tính chất minh họa)


Nhờ họ hàng, người quen ở Đức nên hai người con của ông Tiến lần lượt được bảo lãnh sang bên ấy làm ăn. Mấy năm đầu, cả hai đều gửi về cho ông một khoản tiền kha khá. Thời gian sau, họ lập gia đình rồi định cư luôn ở Đức và muốn đưa bố sang cùng. Nhưng ông Tiến nhất quyết không đi, phần vì tuổi già ngại đường xa vạn dặm, phần sợ dâu, rể bất đồng ngôn ngữ khó sống thoải mái. Ông cũng một mực từ chối khi các con có ý thuê một người giúp việc để chăm nom bố. "Tôi vẫn khỏe chán, mới có 71 tuổi thôi mà", ông cười nói với các con.

Thế rồi, đùng một cái, ông đánh điện cho con, báo là sẽ đi bước nữa, bảo họ về. Chẳng là, sau khi các con đi cả, hàng xóm hay thấy ông và bà Liên ở phố cạnh đó hay qua lại thăm hỏi nhau, cùng đi thể dục, sinh hoạt câu lạc bộ người cao tuổi, rồi câu lạc bộ dưỡng sinh. Có hôm, ông Tiến ốm, bà Liên tất tả, chạy đi chạy lại lo lắng, chăm sóc. Người cùng phố thấy vui cho cảnh hai ông bà già cô đơn, tìm đến làm bạn với nhau nên bây giờ việc họ “góp gạo thổi cơm chung” cũng không gây nhiều bất ngờ lắm. Hạnh phúc đến với ông Tiến, bà Liên như một thứ quả ngọt cuối mùa.

Nhưng, những người già đi bước nữa có được niềm hạnh phúc như ông Tiến không phải nhiều. Có những người tưởng rằng sẽ tìm lại được hạnh phúc, niềm vui gia đình lúc xế chiều nhưng lại phải mang thêm gánh nặng, khổ đau.

Chuyện của ông Lục, 75 tuổi, quê Thanh Hoá là một ví dụ. Với số tiền lương hưu của cán bộ quân đội cao cấp, ông Lục sống khá dư dả. Vợ mất đã hơn 10 năm, sống một mình, ông Lục cảm nhận sâu sắc sự cô đơn của tuổi già. Ông muốn đi bước nữa, có điều còn ngại các con, phần chưa gặp được người đàn bà dám chấp nhận lấy một ông già đã đến tuổi "cổ lai hy".

Nhưng rồi, một cô gái lỡ thì ngoài 30 hay bán rượu trong xóm đã khiến ông "say". Ông Lục cũng không ngờ cô gái đồng ý nhanh như thế. Họ về ở với nhau trong sự phản đối quyết liệt của đám con cháu. Cặp vợ chồng mới sống trong căn nhà ngói 5 gian khang trang của ông Lục. Bất chấp những lời ra tiếng vào, ông thấy mình như trẻ lại. Nhưng cuộc sống bình yên không được bao lâu.

Cô vợ mới của ông Lục cứ càng ngày càng "mơn mởn", rồi cô có thai trong sự dè bỉu của đám con ông Lục. Trái với dự đoán của nhiều người, ông Lục bàng hoàng khi biết tin này bởi ông biết, mình không còn khả năng làm bố từ lâu. Nhưng ông cũng chẳng dám nói ra sự thật vì xấu hổ, gần cuối cuộc đời còn bị "cắm sừng".

Cô vợ đẻ, ông Lục tất tả ngược xuôi thuê xe đưa đón vợ. Đêm đêm, nghe tiếng đứa nhỏ khóc mà ông thấy não lòng. Gương mặt đã nhuốm màu tuổi tác của ông Lục ngày càng hằn thêm những nét vất vả, mệt mỏi. Cô vợ mới có đứa con đã quên hẳn ông chồng già. Thậm chí, giờ đây, ông lại phải quay sang phục vụ hai mẹ con cô. Từ miếng ăn, cái mặc, đến tã lót của đứa bé thay ra cũng đến tay ông. Ngày nghe tiếng chế giễu của mọi người, đêm nghe tiếng trẻ con khóc, lại dằn vặt tự xấu hổ với chính mình… ông Lục lăn ra ốm. Rồi một đêm trở gió, ông theo bà cụ về với tổ tiên.

Khác với ông Lục, ông Nam lại gặp bất hạnh vì một lý do khác. Có một sản nghiệp khá lớn, nhưng vì chứng bệnh vô sinh, nên ông không nỡ ràng buộc một người phụ nữ nào. Ông cứ sống như thế cho đến khi bước vào tuổi “ngoại thất tuần”.

Ở cạnh nhà ông có bà Huê, chồng mất sớm, phải vất vả một nách 3 con. Hai ông bà vốn coi nhau như những người bạn, thường xuyên trò chuyện, giúp đỡ nhau.

Và sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra nếu mấy người con của bà Huê không quá ham muốn cái ngôi biệt thự của ông Nam. Thấy hai ông bà phần nào cũng có tình ý, họ tranh thủ vun vào cho hai người. Nghĩ cùng cảnh tuổi già, lại không con cháu, ông Nam và bà Huê đã đồng ý đi bước nữa. Vì chưa một lần biết đến tình thân gia đình, nên ông Nam coi các con cháu của bà như người nhà mình.

Thời gian đầu, không khí trong gia đình rất vui vẻ và hòa thuận. Nhưng sau đó, những người con của bà Huê bắt đầu thực hiện tham vọng của mình. Họ ngon ngọt dỗ dành rồi đốc thúc ông về bản di chúc phân chia gia tài. Nghĩ mình đã già, con vợ cũng là con chung nên ông bằng lòng làm theo. Ngày bản di chúc được công bố, với gia tài phân chia đều cho các con vợ thì cũng là lúc chúng trở mặt. Những người con của bà Huê dần can thiệp vào cuộc sống của đôi vợ chồng già, đến miếng ăn, manh áo cho hai cụ chúng cũng chẳng ngó ngàng đến. Không khí trong gia đình dần căng thẳng và hai vợ chồng ông quyết định chuyển về ở trong quán nước nhỏ của bà Huê cho yên chuyện. Ông tự an ủi rằng mình đã già, sống được bao lâu nữa để tranh chấp với các con.

Ngày ngày bán nước chè kiếm sống, ông bà tự chăm lấy nhau, lúc đau yếu thì nhờ thêm hàng xóm. Cũng may cho ông, bà Huê hiểu được những việc làm thất đức của con mình nên ra sức chăm sóc và động viên ông. Cảnh già của ông bà đã bớt đi sự cô quạnh.

Có một nơi các cụ có thể tìm thấy niềm vui tuổi già đó là Trung tâm chăm sóc và nuôi dưỡng người cao tuổi Nhân Nghĩa, địa chỉ: thôn Tiên Sơn, phường Cộng Hòa, Chí Linh Hải Dương. ĐT: 03203586198; email: vtchinhnndd@gmail.com; website:nndd.vn




 
Tắt Telex Vni
Mã xác nhận:
Trang 1/1
Trang:
 


Trang thông tin điện tử của nndd.vn