5

Giọt nước mắt ngậm ngùi của người trong cuộc và nổi niềm của luật sư

Mấy bữa trước ngày toà xử, trong tôi cứ luẩn quẩn không dứt ra được câu hỏi của con gái của bị cáo vừa bước qua tuổi vị thành niên: “Bác ơi, liệu ba cháu đợt này có về được không? Có gì, bác cố gắng thu xếp vào gặp ba cháu trước ngày xử cho ba cháu yên tâm với nhé!”.nhi Nhìn vào mắt cô bé, tôi thấy bao hy vọng cô dồn hết vào tôi, và tôi cũng hy vọng như vậy…

Đó hàng chục lần vào làm việc với bị cáo, bị cáo đều tự tin rằng mình không như vây. Chiều qua, trong cái nóng ghê người, tôi thu xếp vào Trại tạm giam Chí Hoà, để gặp gỡ và an ủ, động viên bị cáo đôi điều… Những cái xiết tay thể hiện quyết tâm đấu tranh cho sự thật, và cả những dự cảm lo lắng về diễn biến phiên toà sắp tới.

Tại phiên toà, ngoài việc thẩm vấn làm rõ khoản tiền tạm ứng nằm trong mức khoán 15% mà hội đồng quản trị đã quyết định cho phép được chi phí trên giá trị các khoản lãi, thuế được miễn, giảm có phải là hành vi tham ô hay không, vấn đề xác định tỉ lệ vốn Nhà nước trong Công ty cổ phần B.M. đã nổi lên và trở thành nội dung tranh luận giữa kiểm sát viên và luật sư.

Ông Nguyễn Bá L. vào thời điểm xảy ra vụ án là Chủ tịch Hội đồng Quản trị Công ty cổ phần B.M, trong đó tỉ lệ vốn nhà nước chiếm 30%, riêng bản thân ông có 1.007 cổ phần khi mới thành lập và vừa mua thêm 29.971 cổ phần từ một thành viên khác trong Công ty.

BÞ c¸o ®• sö dông kho¶n tiÒn 560 triệu đồng trong tổng số tài sản của công ty và tài sản đó riêng bị cáo có 70% giá trị tài sản. Theo quy buộc của c¬ quan c«ng tè thực tế tài sản nhà nước trong Công ty cổ phần B.M nếu bị coi là thiệt hại do chưa tuân thủ các quy định về kế toán, tài chính chỉ tương ứng với tỉ lệ 30% là 161 triệu đồng – Như vậy nếu cho rằng bị cáo chiếm đoạt thì số tiền của nhà nước là 161 triệu/560 triệu còn của bị cáo là 399 triệu/560 triệu.

Trong phần tranh luận, đại diện viện kiểm sát cho rằng cho đến thời điểm hiện nay, chưa có văn bản nào xác định với tỉ lệ vốn bao nhiêu thì được coi là doanh nghiệp nhà nước.Thật là ấu trĩ, vốn chi phối hoạt động của doanh nghiệp, trong góp vốn hoặc liên doanh và muốn chi phối thì vốn góp phải trên 51% (ai có nhiêu tiền góp hơn thì người đó có quyền quyết định cuối cùng). Điều 4 mục 22 luật doanh nghiệp năm 2005 và 2009 đều qui định doanh nghiệp nhà nước là doanh nghiệp mà trong đó vốn nhà nước trên 50%..

Ngay tại phiên toà, các luật sư đã xuất trình chứng cứ là quy định tại khoản 5 Điều 3 Luật Doanh nghiệp Nhà nước năm 2003 (luật này được thay thế bằng luật năm 2009 nhưng không thay đổi nội dung sau đây): “Doanh nghiệp có cổ phần, vốn góp chi phối của Nhà nước là doanh nghiệp mà cổ phần hoặc vốn góp của Nhà nước chiếm trên 50% vốn điều lệ, Nhà nước giữ quyền chi phối doanh nghiệp đó”.

Tại điểm 22 Điều 4 Luật Doanh nghiệp năm 2005 và điểm 22 điều 4 luật doan hnghiệp năm 2009 cũng quy định: “Doanh nghiệp nhà nước là doanh nghiệp trong đó Nhà nước sở hữu trên 50% vốn điều lệ”. Do Công ty cổ phần B.M chỉ có tỉ lệ vốn thuộc sở hữu nhà nước 30% nên không được coi là doanh nghiệp nhà nước, và do đó, hµnh vi cña bÞ c¸o không cấu thành tham ô tài sản của Nhà nước trong doanh nghiệp này.

Trong tæng kết hoạt động xét xử ngành toà án năm 2009, toà Hình sự Toà án Nhân dân Tối cao đã nêu quan điểm xuất phát từ thực tiễn xét xử cho rằng, với các doanh nghiệp không có vốn của Nhà nước góp vào thì dứt khoát không có tội tham ô, kể cả đối với các doanh nghiệp có tỉ lệ vốn thuộc sở hữu nhà nước từ dưới 50% trở xuống thì cũng không có tội tham ô đối với các chủ thể là người điều hành trong các doanh nghiệp này.

Các văn bản phỏp quy núi trên đã chứng minh khách thể xâm hại trong vụ án này không phải là tài sản nhà nước khi mà chủ thể của nó là người đứng đầu doanh nghiệp.

Mọi người đứng lặng im nghe chủ toạ phiên toà tuyên đọc bản án. Tôi cố chờ đợi, chắt lọc xem trong từng câu chữ của phán quyết, nhưng tuyệt nhiên không có nội dung nào nhận định về vấn đề chủ thể của tội danh tham ô liên quan đến loại hình doanh nghiệp không phải của Nhà nước…

Bước ra khỏi phòng xử, tôi sững người khi nhìn thấy vợ ông L. đứng như hoá đá giữa sân toà chờ chạm vào ông trước khi bước vào xe bít bùng quay trở lại trại tạm giam. Con gái ông khóc nấc lên, vội quệt tay lên mắt khi chạy lại bên cha… Khi chiếc xe chở phạm nhân đã hú còi chạy ra khỏi khuôn viên toà án, tôi quay trở lại nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cháu, chỉ nói được mấy câu: “Con hãy bình tĩnh và động viên mẹ cháu… Mình vẫn còn hy vọng ở toà phúc thẩm nữa, con ạ…”.

Tôi vừa nói xong, vội quay mặt đi, vì có gì đó như một cục đá nghẹn lại nơi họng, rồi bất chợt vô tình quệt tay lên mặt, không biết đó có phải là giọt mưa vừa rơi, hay giọt nước mắt của chính mình đang ứa ra từ sự tận cùng của nỗi thất vọng lớn lao. Cả đêm tôi không sao chợp được mắt khi nghĩ đến hành trình tố tụng đến phiên toà phúc thẩm còn bao trở ngại, khó khăn…và tôi tin rằng công lý cuối cùng nhất định thắng, tôi cũng định gọi điện nói với cháu gái con bị cáo như vây nhưng đã qúa khuy rồi.

.



 
Tắt Telex Vni
Mã xác nhận:
Trang 1/1
Trang:
 


Trang thông tin điện tử của nndd.vn